UNI-ASIA Logo WATA Logo
Chen De
Quốc tịch: Trung Quốc
Chẩn đoán:
Ung thư bàng quang
Phác đồ điều trị:
Kỹ thuật can thiệp qua động mạch
Liên hệ ngay
Chen De
Chia sẻ tới:

Tôi họ Trần, năm nay 54 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Thành Đô. Sáu năm qua, điều tôi thấm thía nhất có lẽ là: Đời người có những ngưỡng tưởng đã vượt qua, nhưng xoay người một cái nó lại chắn ngay trước mặt bạn.

Năm 2019, lần đầu tiên phát hiện ung thư bàng quang, lúc đó tôi thực sự không quá để tâm. Tôi đến bệnh viện làm phẫu thuật, sau đó phải bơm thuốc vào bàng quang, trước sau tổng cộng 28 lần. Cảm giác khó chịu ấy thật sự không biết phải diễn tả thế nào. Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh đã muốn quay lại, nhiều đêm liền không thể ngủ được một giấc yên ổn. Nhưng bác sĩ nói đó là cái giá phải trả để giữ được bàng quang, tôi nghĩ mình có thể chịu đựng được.

Năm năm trôi qua, tôi cứ nghĩ bệnh tình đã ổn định. Tháng Mười năm ngoái, khi đi tái khám, bác sĩ nói rằng khối u đã tái phát, kèm theo đó là hai bên thận của tôi đều bị ứ nước. Sau ca phẫu thuật lần thứ hai, tôi bước vào đợt hóa trị. Đó là quãng thời gian tôi không muốn nhớ lại nhất. Cơ thể mệt mỏi, không còn chút sức lực nào vẫn chưa phải điều đáng sợ nhất, bạch cầu và tiểu cầu đều tụt xuống dưới ngưỡng nguy hiểm. Điều khiến tôi suy sụp nhất chính là hàm răng, răng bắt đầu đen dần, yếu dần, rồi vỡ vụn như phấn viết. Không phải một hay hai chiếc, mà là gần như toàn bộ hàm răng. Cơ thể tôi như đang nói với tôi rằng, nó không thể chịu đựng thêm nữa. Sau đó, tôi bàn bạc với gia đình và quyết định dừng những đợt điều trị tiếp theo.

Đầu xuân năm nay, tình trạng đột ngột chuyển biến xấu. Ban đầu là không thể tiểu được, lúc đặt ống thông tôi đau đến mức toàn thân run lên, mất một hồi lâu mới đặt được. Nhưng từ khi mang ống thông, rắc rối lại càng nhiều hơn. Tôi liên tục tiểu ra máu, nhiễm trùng hết đợt này đến đợt khác. Tôi chạy hết bệnh viện này đến bệnh viện khác để truyền dịch, nhưng cũng không cải thiện được bao nhiêu. Ngay sau đó, những cơn đau cũng bắt đầu kéo đến. Vùng bụng dưới đau âm ỉ, còn vùng thắt lưng và mặt ngoài đùi thì đau nhói như bị kim châm. Thuốc giảm đau từ một viên mỗi lần lên hai viên, rồi cứ cách ba bốn tiếng lại phải uống một lần. Về sau, ngay cả thuốc cũng dường như không còn tác dụng nhiều nữa.

Sau khi các chuyên gia của bệnh viện lớn hội chẩn, họ khuyên tôi nên cân nhắc phẫu thuật cắt bỏ toàn bộ bàng quang. Tôi và gia đình đã suy nghĩ rất nhiều ngày, nhưng cuối cùng vẫn không đồng ý. Không phải tôi không tin tưởng bác sĩ, mà là sau hai lần phẫu thuật liên tiếp, lại thêm những đợt hóa trị hành hạ, chính tôi hiểu rõ nhất cơ thể này có còn đủ sức để gánh một cuộc đại phẫu hay không. Tôi sợ rằng một khi bước vào phòng mổ, mình sẽ không còn bước ra được nữa.

Tôi tìm kiếm khắp trên mạng, cố gắng tìm một sợi dây cứu sinh cuối cùng. Trong một lần tình cờ, tôi biết đến Bệnh viện Uni-Asia, rồi thấy Giáo sư Liao Zhengyin cũng đang công tác tại đó. Tôi đọc được rằng tình trạng của mình có thể được xử lý bằng phương pháp can thiệp xâm lấn tối thiểu. Tôi không do dự, lập tức nhập viện tại Bệnh viện Uni-Asia Thành Đô. Nói thật lúc đến, cả người tôi như phủ một màu u ám. Những ngày đó, gia đình nói gì tôi cũng chẳng buồn đáp lại. Trong lòng như có một tảng đá đè nặng, ngay cả thở thôi cũng thấy khó khăn.

Sau khi làm các xét nghiệm nhập viện, tình hình phức tạp hơn tôi nghĩ. Trên gan phát hiện một tổn thương mới, nghi là di căn; trên phổi cũng có vài điểm rải rác cần kiểm tra thêm. Nhưng khó khăn nhất là trong động mạch chủ bụng có một cục huyết khối. Trước khi ký giấy đồng ý can thiệp, bác sĩ Liao Zhengyin đã đặc biệt đến phòng bệnh trò chuyện với tôi. Ông trải phim CT lên bảng đèn, chỉ vào từng vị trí, giải thích cho tôi rằng những cục huyết khối đó giống như cặn bám trên thành ống nước, khi làm thủ thuật phải đặc biệt cẩn thận, khéo léo tránh những vị trí đó. Nói xong ông hỏi tôi có sợ không. Tôi nói: “Sợ thì vẫn sợ, nhưng tôi còn sợ hơn nếu chẳng làm gì cả.” Ông vỗ vai tôi, nói: “Anh cứ yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức.” Giọng ông chậm rãi, thân thiện như nói chuyện với người nhà. Mớ rối ren trong lòng tôi nhờ vậy cũng dần được gỡ ra đôi chút.

Tôi hiểu rõ mọi rủi ro, nhưng tôi vẫn ký tên. Bởi vì so với khối u đang phát triển không ngừng trong bụng tôi, tôi sẵn sàng đánh cược một lần.

Chiều hôm làm thủ thuật, tôi được đưa vào phòng trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo. Giáo sư Liao nói với tôi rằng sẽ rạch một đường nhỏ ở bẹn, đưa ống thông theo mạch máu đi thẳng đến vị trí khối u, vừa bơm thuốc vừa nút mạch chặn đường cấp máu nuôi khối u. Cụ thể ống thông đi như thế nào thì tôi cũng không hiểu hết. Tôi chỉ nhớ mình nằm trên bàn can thiệp, thỉnh thoảng nghe bác sĩ Liao nhẹ nhàng nói với tôi: “Mọi thứ ổn cả”, “Đừng lo, sắp xong rồi” Động tác của ông vừa vững vàng vừa nhẹ nhàng, toàn bộ sự tập trung đặt vào màn hình, thỉnh thoảng trao đổi vài câu với y tá bên cạnh, giọng không lớn nhưng rất chắc chắn. Có ông ở bên cạnh, đôi vai vốn đang căng cứng của tôi cũng dần thả lỏng xuống. Tôi gần như không cảm thấy đau. Từ đầu đến cuối, chưa đầy một tiếng sau tôi đã được đẩy ra khỏi phòng can thiệp.

Trở về phòng bệnh, nhiệm vụ còn lại của tôi chỉ có một việc: nằm yên. Bác sĩ dặn dò phải duỗi thẳng chân, không được cử động, nằm yên đủ nửa ngày. Vị trí vết chọc cũng phải được ép chặt đủ hai tiếng. Tôi cũng không thấy khó chịu gì, dù sao khoảng thời gian này tôi đã quen với đủ kiểu giày vò rồi, nằm yên ngược lại còn là việc nhẹ nhàng nhất. Hôm sau tháo băng kiểm tra, vết thương khô sạch, không bầm tím, mạch mu chân đập rõ, nỗi lo trong lòng cũng theo đó mà dịu xuống.

Nói ra cũng lạ, từ hôm tháo băng ra, cái cảm giác bức bối trong lòng tôi cũng dễ chịu hơn. Mấy ngày đầu nhập viện tôi chẳng nói năng gì nhiều, vợ tôi mang cơm đến, tôi cũng chỉ ăn qua loa. Nhưng đến chiều ngày thứ hai sau can thiệp, tôi bỗng chủ động bảo bà ấy muốn ăn chút cháo loãng, còn trò chuyện với bà vài câu về chuyện đi học của cháu gái. Bà ấy bảo trong mắt tôi đã có chút ánh sáng, không còn vẻ nặng nề, u ám như mấy hôm trước nữa. Chính tôi cũng cảm nhận được điều đó. Không phải cơ thể bỗng chốc đã khá lên nhiều, mà là cảm giác “chỉ còn biết gắng gượng chịu đựng như vậy” đã dần tan đi. Lần này đến Uni-Asia, ít nhất tôi đã tự mình đưa ra một quyết định và nó đã thành công. Một khi người ta có hy vọng, trạng thái tinh thần cũng tự nhiên khác hẳn đi.

陈志德

Hình ảnh cho thấy phim CT chụp tổn thương bàng quang của bệnh nhân tại thời điểm nhập viện (trái) và phim CT theo dõi sau khi hoàn thành toàn bộ quá trình điều trị (phải).

Ngày xuất viện, Giáo sư Liao căn dặn tôi rất nhiều: không được làm việc quá sức, không thức khuya, không uống rượu, phải đảm bảo dinh dưỡng, mỗi tuần đi xét nghiệm máu một lần. Ông đặc biệt nhấn mạnh, huyết khối trong mạch máu phải nhờ chuyên khoa mạch máu theo dõi liên tục, hễ thấy chân tay có dấu hiệu bất thường là phải đến bệnh viện gần nhất ngay.

Tôi cầm giấy xuất viện bước ra khỏi bệnh viện, lòng rất bình yên. Không phải bệnh đã khỏi hẳn, phía trước tôi vẫn còn nhiều vấn đề phải tiếp tục đối mặt. Nhưng ít ra, lần vấp ngã này, tôi đã chọn được con đường mình có thể bước tiếp.

Về nhà hồi phục một thời gian, tôi sẽ quay lại làm đợt điều trị tiếp theo. Đường còn dài, nhưng ít nhất tôi biết mình đang đi về đâu.

 

Ca bệnh được chia sẻ từ trải nghiệm thực tế của bệnh nhân. Mọi thông tin nhận dạng cá nhân đã được ẩn danh nhằm bảo vệ quyền riêng tư. Nội dung chỉ mang tính chất tham khảo và không được xem là cam kết hiệu quả điều trị cho mọi trường hợp bệnh lý.

Đội ngũ MDT
Quy tụ các chuyên gia giàu kinh nghiệm hàng đầu Trung Quốc trong lĩnh vực can thiệp xâm lấn tối thiểu và xạ trị ung thư, mang đến cho quý bệnh nhân dịch vụ điều trị ung thư xâm lấn tối thiểu hàng đầu thế giới.
Thêm bác sĩ

Tư Vấn Miễn Phí

Danh mục tư vấn
Họ và tên
Giới tính
Ngày sinh
Quốc tịch
Quốc gia cư trú
Số điện thoại
Email
Câu hỏi của bạn
Chính sách bảo mật Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm

Gửi Thành Công

Chúng tôi đã nhận được yêu cầu tư vấn của bạn. Cảm ơn bạn đã tin tưởng. Chuyên viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 72 giờ, vui lòng chú ý điện thoại và email.

Đặt lịch WhatsApp
Zalo
Gọi ngay