- Câu chuyện bệnh nhân
- Wang Xiaocai
Cho đến khi không thở nổi, tôi mới biết lá phổi mình đã chật kín bởi khối u.
Tôi tên là Vương Tiểu Tài, 47 tuổi, người dân tộc Tạng, ở huyện Tiểu Kim, Châu A Bá, làm nghề nông. Trước cuối năm ngoái, tôi chưa từng nghĩ chữ “ung thư” lại có ngày liên quan đến mình. Tôi không ho, không đau ngực, vẫn thở bình thường và hoàn toàn không có triệu chứng gì cả. Lần đó, tôi đến Thành Đô thăm người thân và tiện thể đi khám sức khỏe. Sau khi chụp CT, bác sĩ nhìn phim rất lâu rồi nói với tôi: “Ở vùng rốn phổi phải có một khối bất thường. Anh nên đến bệnh viện lớn kiểm tra thêm.”
Sau đó là bệnh viện tuyến tỉnh, nội soi phế quản rồi xét nghiệm giải phẫu bệnh. Cuối cùng, tôi được chẩn đoán mắc ung thư biểu mô tuyến phổi giai đoạn IIIB. Ung thư đã di căn đến các hạch vùng rốn phổi, trung thất và cổ. Bác sĩ nói khối u đó nằm ngay cạnh khí quản, nếu để lâu sẽ chèn ép khí quản, khiến tôi không thể thở được. Thế nhưng lúc đó tôi thực sự không có biểu hiện gì. Khối u cứ âm thầm lớn lên trong cơ thể tôi đến mức ấy mà tôi hoàn toàn không hay biết. Mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy sợ.

Hình ảnh: Phim CT tại thời điểm chẩn đoán cho thấy khối u đang chèn ép rõ rệt vào khí quản
Trước mắt tôi khi ấy có hai con đường. Bác sĩ Ngoại khoa nói có thể mở lồng ngực cắt bỏ thùy phổi. Nhưng khối u nằm quá sâu, vết mổ lớn, thời gian hồi phục cũng kéo dài. Tôi làm nông cả đời, chỉ cần nghĩ đến chuyện nằm trên giường bệnh mấy tháng là đã không chịu nổi. Tôi cũng sợ hóa trị và xạ trị. Nghe các bệnh nhân khác nói thuốc truyền toàn thân gây phản ứng rất mạnh, nôn ói dữ dội, rụng tóc, ăn không vào, người gầy rộc đi. Tôi lo lắng mấy ngày, thật sự không muốn trải qua một cuộc đại phẫu, cũng không muốn chịu những tác dụng phụ ấy.
Sau đó, một người đồng hương đang làm ăn tại Thành Đô nói với tôi rằng ở đây có Bệnh viện Uni-Asia, một bệnh viện ung bướu quốc tế chất lượng cao chuyên tiếp nhận bệnh nhân nước ngoài. Nơi đây quy tụ nhiều chuyên gia từng công tác tại các bệnh viện hàng đầu Trung Quốc. Những cái tên như Zhang Jinshan, Xiao Yueyong, Liao Zhengyin và Luo Xiaoping đều rất nổi tiếng trong ngành. Họ không mở lồng ngực, chỉ dùng một ống thông nhỏ luồn từ bẹn vào, theo mạch máu lên phổi, tìm đến các động mạch nuôi khối u, truyền thuốc trực tiếp vào đó và nút những mạch máu này lại. Anh bạn đồng hương còn ví von: “Giống như một thửa ruộng. Không chỉ phun thuốc lên cỏ dại mà còn cắt luôn nguồn nước tưới. Không có nước, không có dinh dưỡng thì cỏ tự nhiên sẽ héo đi.” Tôi nghe là hiểu ngay, phổi lành sẽ ít bị ảnh hưởng, tác dụng phụ toàn thân cũng nhẹ hơn. Tôi bàn bạc với gia đình suốt một đêm, hôm sau liền đến bệnh viện.
Bước vào bệnh viện, nói thật tôi có chút ngỡ ngàng. Sảnh rộng rãi yên tĩnh, sàn nhà bóng loáng, không có cảnh chen chúc xếp hàng chờ lấy số, không khí cũng không nồng mùi thuốc khử trùng. Nhân viên lễ tân có thể sử dụng nhiều ngôn ngữ. Một vài bệnh nhân nước ngoài ngồi chờ trên ghế sofa, cảm giác gần giống như đang ở khách sạn. Sau khi tôi ổn định tại phòng bệnh chưa lâu, Giáo sư Liao Zhengyin cùng Trưởng khoa You Chunping đến. Ông kéo ghế ngồi cạnh giường tôi, đưa phim CT của tôi lên đèn, chỉ vào vùng tổn thương và nói: “Anh xem, chúng tôi đã xác định được một số mạch máu đang nuôi khối u trong phổi. Ngày mai khi tiến hành can thiệp, chúng tôi sẽ tìm từng mạch một. Mạch nào cần truyền thuốc thì truyền thuốc, mạch nào cần nút thì sẽ nút lại.” Ông nói chậm rãi, gần gũi như đang trò chuyện cùng bà con trong làng, hoàn toàn không tạo cảm giác xa cách hay khiến người khác sợ hãi. Tôi hỏi ông, liệu quá trình thực hiện có đau không? Ông xua tay, bảo tiêm tê một chút ở bẹn. Trong suốt quá trình, tôi vẫn tỉnh táo và nếu thấy khó chịu thì chỉ cần báo ngay. Trưởng khoa You nói thêm: “Sau khi thực hiện xong, anh chỉ cần nằm nghỉ vài giờ. Ngày hôm sau là có thể xuống giường.” Nghe đến đó, tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng được gỡ xuống.
Ngày thực hiện thủ thuật, tôi tự mình bước vào phòng can thiệp. Sau khi nằm xuống, bác sĩ tiêm một mũi thuốc gây tê tại vùng bẹn. Tiếp đó, tôi chỉ cảm nhận được một ống thông nhỏ đang được luồn theo mạch máu. Trưởng khoa Zhang Wendong trực tiếp thao tác, còn Giáo sư Liao đứng bên cạnh theo dõi. Thỉnh thoảng, tôi nghe họ nói khẽ: “Đã vào được mạch này”, “Thuốc đã bơm xong”, “Nhánh này đã được bít lại”. Trên màn hình phía trên đầu, tôi có thể nhìn thấy những đường nhỏ đang di chuyển bên trong cơ thể, nhưng hoàn toàn không cảm thấy đau.Toàn bộ quá trình chỉ kéo dài hơn 20 phút. Sau khi băng lại vị trí chọc mạch, tôi được đưa trở về phòng bệnh.

Hình ảnh: Trong quá trình can thiệp, vùng khối u ngấm thuốc cản quang rất rõ
Sau khi trở về phòng bệnh, việc duy nhất tôi cần làm là nằm nghỉ. Vị trí chọc kim ở vùng bẹn được băng ép trong vài giờ, chân phải duỗi thẳng và không được cử động. Với một người quanh năm làm việc đồng áng như tôi, chuyện đó chẳng đáng là bao. Ngoài cảm giác hơi căng tại vị trí chọc mạch, tinh thần và thể trạng của tôi đều khá tốt. Đến ngày thứ ba, bác sĩ đi buồng và nói hồi phục rất tốt. Ở vài ngày là tôi được xuất viện. Lúc đi tôi tự xách đồ ra khỏi cổng bệnh viện. Trong lòng tôi nghĩ: Hóa ra việc này không đáng sợ như mình từng tưởng.
Bác sĩ nói lần điều trị này đã nút được một số động mạch đang cung cấp máu cho khối u trong phổi. Khi nguồn máu nuôi bị cắt đứt, khối u không còn được cung cấp dinh dưỡng và sẽ dần thu nhỏ. Sau khi hoàn thành một chu kỳ, tôi vẫn cần quay lại để tiếp tục xử lý những mạch nuôi u còn lại. Nhưng cửa ải đầu tiên và khó khăn nhất, tôi đã vượt qua.
Trên đường về, nhìn những dãy núi A Bá lùi dần sau cửa sổ xe, trong lòng tôi thực sự thấy bình an. Khối u vẫn còn đó, nhưng nó không thể tiếp tục phát triển như trước nữa. Cuối tháng ba tôi sẽ quay lại Bệnh viện Uni-Asia để thực hiện đợt điều trị tiếp theo, tôi không còn lo lắng như trước nữa. Con người không sợ bệnh, nhưng sợ nhất là không biết mình phải đi đâu. Còn giờ đây, tôi đã nhìn thấy rõ con đường trước mắt. Chỉ cần từng bước, từng bước đi tiếp là được.
Đây là câu chuyện trải nghiệm thực tế của một bệnh nhân, đã được xử lý để đảm bảo riêng tư, không phải là cam kết về kết quả điều trị.